Thanh Chi hai tay chống nạnh, đôi mắt cũng sáng rực nhìn cảnh này không chớp.
"Chuyện thêm tiền lúc trước, chẳng phải đã bàn xong một thanh phi kiếm là đủ rồi sao?"
Vài hơi thở sau, thấy Vệ Lệnh Khương vẫn không nhúc nhích, Trần Hằng khẽ đưa tay day trán, thầm thở dài rồi cúi người nói:
"Ngươi cần gì phải so đo giàu nghèo với nàng ta, là đang hờn dỗi với ai sao?"




